All Stories

Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

Đại gia nào muốn chii tiền ,..

hpong | Thứ Năm, 23 tháng 1, 201420:31 | Be the first to comment!
Bị loại ở 2 mặt trận Cúp, thua Chelsea, hết hi vọng bảo vệ vương miện và ngay cả tấm vé dự Champions League cũng khó, Manchester United đang chìm trong khủng hoảng. Nhưng thật kỳ lạ khi chẳng ai đề cập tới khả năng sa thải David Moyes, ngược lại các ông chủ Mỹ còn cấp tiền cho Moyes mua sắm. Chuyện lạ đời ấy là vì đâu?

Xem thêm:>,tip bong đa ,ca do bong da

Nhà Glazer chỉ muốn tiền

Những ông chủ sở hữu người Mỹ của MU rõ ràng không phải những người kiên nhẫn. Cuối năm vừa qua, nhà Glazer vừa sa thải HLV Greg Schiano của Tampa Bay Buccaneers, CLB bóng bầu dục cũng thuộc sở hữu của gia đình. Lý do được đưa ra là “kết quả thi đấu không cân xứng với tiêu chuẩn của đội”. Thành tích của “Moyes United” thì rõ ràng không cân xứng với bề dày lịch sử của “Quỷ đỏ” nhưng ghế của ông thì vẫn vững. Lý do là vì đâu?

Thực ra thì chuyện ấy chẳng quá khó hiểu nếu chúng ta chịu khó nhìn vào tính cách của những người Mỹ. Có tới 6 CLB Premier League đang thuộc sở hữu của những ông chủ Mỹ và tất thảy đều vượt Đại Tây Dương với cùng một mục đích.

Họ là những nhà đầu tư vì lợi nhuận (thường được gọi là “profit-driven investor”). Họ không hẳn yêu bóng đá đến mức "cuồng nhiệt", họ chỉ quan tâm đến bóng đá vì nó đẻ ra tiền. Malcom Glazer và các con trai là thế. John Henry ở Liverpool và Stan Kroenke ở Arsenal là thế. Động cơ của họ là lợi nhuận và mọi bài toán họ đặt ra đều chung một đáp số là cho doanh thu lớn hơn chi phí. Họ khác xa những tỷ phú phương Đông, những “sugar daddy” ném tiền như điên vào bóng đá chỉ để đổi lấy chiến thắng và danh tiếng.

Malcom Glazer hoàn toàn không phải là một con người lãng mạn. Sở thích kiếm tiền đã ngấm vào máu thịt của người đàn ông Do Thái nhập cư ấy từ thuở niên thiếu. Malcom cai quản xưởng sản xuất đồng hồ của gia đình từ những năm tuổi teen và sau đó mở rộng đầu tư vào chứng khoán, dịch vụ chăm sóc y tế và chuỗi cửa hàng massage. Việc ông quyết định đầu tư vào MU được giải thích là bởi tình yêu bóng đá của các con trai, Joel, Bryan và Avram nhưng trên thực tế là bởi MU là đội bóng có liên tục doanh thu lớn nhất thế giới từ năm 1997 tới 2004, theo danh sách những CLB kiếm tiền nhiều nhất (Football Money League) của Deloitte.



Nhà Glazer hứa cấp tiền cho David Moyes mua sắm

Gia đình Glazer có một kế hoạch đầu tư dài hơi vào MU để sinh lời và trong 8 năm đã có những dấu ấn đáng kể như tạo doanh thu lớn gấp đôi và cơ cấu khoản nợ xuống còn 500 triệu bảng. Trong những mùa giải gần đây, ngân sách của họ chỉ đứng thứ ba ở Anh nhưng lại cực kỳ thành công với 5 chức vô địch Anh và 3 lần vào chung kết Champions League trong giai đoạn 2007 - 2013.

Việc gia đình Glazer bổ nhiệm David Moyes là bởi họ hiểu rằng ông tuy không thật giỏi nhưng cũng không quá tệ, có thể đảm bảo sự ổn định dài lâu và quan trọng là không đòi hỏi phải vung tiền như nước để mua cầu thủ như Jose Mourinho.

Người Mỹ đặt niềm tin vào Moyes là bởi họ kỳ vọng ông sẽ trở thành một Sir Alex, hay ít ra là đi theo con đường của Sir Alex bằng cách phát huy hết sức mạnh nội tại và xây dựng đội bóng theo xu hướng bền vững. Kể cả Moyes có thất bại và tỏ ra không xứng lắm với một đội bóng như Man United, ông vẫn phù hợp với quy chuẩn của người Mỹ.

Nhà Glazer là những nhà kinh tế đại tài và họ tính toán rằng chẳng cần đội bóng phải vô địch, chỉ cần xếp thứ ba hoặc tư ở giải Ngoại hạng, vào tứ kết Champions League là đủ để duy trì lợi nhuận từ truyền hình và quảng cáo. Thậm chí một vài năm không có vé Champions League cũng chẳng phải là thảm họa. Điều quan trọng là ngân sách hoạt động không phình to và quỹ lương không bị phá.

Đổi ghế cho Arsenal

3 trong 4 bản hợp đồng lớn nhất của MU được thực hiện từ trước khi nhà Glazer tiếp quản, bất chấp món hời 80 triệu bảng nhờ bán Ronaldo. Mùa giải 2011-12, ngân quỹ trả lương của MU chỉ chiếm 51% tổng thu nhập, tỷ lệ thấp thứ hai trong 20 đội dự Premier League. Bản siêu hợp đồng trị giá 559 triệu USD với General Motors đã có hiệu lực. MU được dự báo sẽ thu được 430 triệu bảng trong năm tài chính này và lợi nhuận trước thuế vào khoảng 130 triệu, khối nợ được cơ cấu xuống còn 360 triệu.

Theo báo cáo Football Money League mới nhất Deloitte vừa công bố, MU xếp thứ tư thế giới về doanh thu trong mùa giải 2012-13 với 363,2 triệu bảng (423,8 triệu euro). MU vẫn làm ăn có lãi và thậm chí là siêu lãi, bất chấp sự trồi sụt về phong độ thi đấu. Kể cả giá cổ phiếu có xuống mức thấp kỷ lục 15 USD, MU vẫn là CLB thể thao có giá trị nhất trên sàn chứng khoán với 2,5 tỷ USD.



MU vẫn làm ăn có lãi bất chấp sự trồi sụt về phong độ thi đấu

Nhà Glazer đang trông đợi vào Luật công bằng tài chính của UEFA sẽ ngăn chặn những tỷ phú dầu mỏ như Roman Abramovich hay Sheikh Mansour và không cần thiết phải chạy theo những kẻ vung tay quá trán. Đó là điểm tựa để họ duy trì mô hình bóng đá tiết kiệm về chi phí nhưng hiệu quả về doanh thu.

MU đã hết hi vọng vô địch nhưng Moyes sẽ không bị sa thải vì người Mỹ nghĩ rằng họ không nhất thiết phải vô địch để có tiền. Như vậy MU hoàn toàn có thể sẽ đi vào một thời kỳ giống như Arsenal vừa trải qua, khi Pháo thủ có 8 năm không danh hiệu nhưng lại liên tục đứng trong top 4 giải Ngoại hạng và giành vé Champions League, bù lại là giá trị của CLB liên tục tăng và chạm ngưỡng 949 triệu bảng. Trong thành công lớn về thương mại ấy có dấu ấn của một tỷ phú Mỹ, ngài Kroenke.

Arsenal có vẻ như đã đi qua thời kỳ thắt lưng buộc bụng và 42,5 triệu bảng cho Mesut Oezil chứng minh họ sẵn sàng chi mạnh cho mục tiêu vô địch. Arsenal giờ đã sẵn sàng chơi lớn, như MU trước kia. Và MU thì thu mình lại, như là Arsenal.
Nguyễn Đỉnh (Khampha.vn)

Bị loại ở 2 mặt trận Cúp, thua Chelsea, hết hi vọng bảo vệ vương miện và ngay cả tấm vé dự Champions League cũng khó, Manchester United đang chìm trong khủng hoảng. Nhưng thật kỳ lạ khi chẳng ai đề cập tới khả năng sa thải David Moyes, ngược lại các ông chủ Mỹ còn cấp tiền cho Moyes mua sắm. Chuyện lạ đời ấy là vì đâu?

Xem thêm:>,tip bong đa ,ca do bong da

Nhà Glazer chỉ muốn tiền

Những ông chủ sở hữu người Mỹ của MU rõ ràng không phải những người kiên nhẫn. Cuối năm vừa qua, nhà Glazer vừa sa thải HLV Greg Schiano của Tampa Bay Buccaneers, CLB bóng bầu dục cũng thuộc sở hữu của gia đình. Lý do được đưa ra là “kết quả thi đấu không cân xứng với tiêu chuẩn của đội”. Thành tích của “Moyes United” thì rõ ràng không cân xứng với bề dày lịch sử của “Quỷ đỏ” nhưng ghế của ông thì vẫn vững. Lý do là vì đâu?

Thực ra thì chuyện ấy chẳng quá khó hiểu nếu chúng ta chịu khó nhìn vào tính cách của những người Mỹ. Có tới 6 CLB Premier League đang thuộc sở hữu của những ông chủ Mỹ và tất thảy đều vượt Đại Tây Dương với cùng một mục đích.

Họ là những nhà đầu tư vì lợi nhuận (thường được gọi là “profit-driven investor”). Họ không hẳn yêu bóng đá đến mức "cuồng nhiệt", họ chỉ quan tâm đến bóng đá vì nó đẻ ra tiền. Malcom Glazer và các con trai là thế. John Henry ở Liverpool và Stan Kroenke ở Arsenal là thế. Động cơ của họ là lợi nhuận và mọi bài toán họ đặt ra đều chung một đáp số là cho doanh thu lớn hơn chi phí. Họ khác xa những tỷ phú phương Đông, những “sugar daddy” ném tiền như điên vào bóng đá chỉ để đổi lấy chiến thắng và danh tiếng.

Malcom Glazer hoàn toàn không phải là một con người lãng mạn. Sở thích kiếm tiền đã ngấm vào máu thịt của người đàn ông Do Thái nhập cư ấy từ thuở niên thiếu. Malcom cai quản xưởng sản xuất đồng hồ của gia đình từ những năm tuổi teen và sau đó mở rộng đầu tư vào chứng khoán, dịch vụ chăm sóc y tế và chuỗi cửa hàng massage. Việc ông quyết định đầu tư vào MU được giải thích là bởi tình yêu bóng đá của các con trai, Joel, Bryan và Avram nhưng trên thực tế là bởi MU là đội bóng có liên tục doanh thu lớn nhất thế giới từ năm 1997 tới 2004, theo danh sách những CLB kiếm tiền nhiều nhất (Football Money League) của Deloitte.



Nhà Glazer hứa cấp tiền cho David Moyes mua sắm

Gia đình Glazer có một kế hoạch đầu tư dài hơi vào MU để sinh lời và trong 8 năm đã có những dấu ấn đáng kể như tạo doanh thu lớn gấp đôi và cơ cấu khoản nợ xuống còn 500 triệu bảng. Trong những mùa giải gần đây, ngân sách của họ chỉ đứng thứ ba ở Anh nhưng lại cực kỳ thành công với 5 chức vô địch Anh và 3 lần vào chung kết Champions League trong giai đoạn 2007 - 2013.

Việc gia đình Glazer bổ nhiệm David Moyes là bởi họ hiểu rằng ông tuy không thật giỏi nhưng cũng không quá tệ, có thể đảm bảo sự ổn định dài lâu và quan trọng là không đòi hỏi phải vung tiền như nước để mua cầu thủ như Jose Mourinho.

Người Mỹ đặt niềm tin vào Moyes là bởi họ kỳ vọng ông sẽ trở thành một Sir Alex, hay ít ra là đi theo con đường của Sir Alex bằng cách phát huy hết sức mạnh nội tại và xây dựng đội bóng theo xu hướng bền vững. Kể cả Moyes có thất bại và tỏ ra không xứng lắm với một đội bóng như Man United, ông vẫn phù hợp với quy chuẩn của người Mỹ.

Nhà Glazer là những nhà kinh tế đại tài và họ tính toán rằng chẳng cần đội bóng phải vô địch, chỉ cần xếp thứ ba hoặc tư ở giải Ngoại hạng, vào tứ kết Champions League là đủ để duy trì lợi nhuận từ truyền hình và quảng cáo. Thậm chí một vài năm không có vé Champions League cũng chẳng phải là thảm họa. Điều quan trọng là ngân sách hoạt động không phình to và quỹ lương không bị phá.

Đổi ghế cho Arsenal

3 trong 4 bản hợp đồng lớn nhất của MU được thực hiện từ trước khi nhà Glazer tiếp quản, bất chấp món hời 80 triệu bảng nhờ bán Ronaldo. Mùa giải 2011-12, ngân quỹ trả lương của MU chỉ chiếm 51% tổng thu nhập, tỷ lệ thấp thứ hai trong 20 đội dự Premier League. Bản siêu hợp đồng trị giá 559 triệu USD với General Motors đã có hiệu lực. MU được dự báo sẽ thu được 430 triệu bảng trong năm tài chính này và lợi nhuận trước thuế vào khoảng 130 triệu, khối nợ được cơ cấu xuống còn 360 triệu.

Theo báo cáo Football Money League mới nhất Deloitte vừa công bố, MU xếp thứ tư thế giới về doanh thu trong mùa giải 2012-13 với 363,2 triệu bảng (423,8 triệu euro). MU vẫn làm ăn có lãi và thậm chí là siêu lãi, bất chấp sự trồi sụt về phong độ thi đấu. Kể cả giá cổ phiếu có xuống mức thấp kỷ lục 15 USD, MU vẫn là CLB thể thao có giá trị nhất trên sàn chứng khoán với 2,5 tỷ USD.



MU vẫn làm ăn có lãi bất chấp sự trồi sụt về phong độ thi đấu

Nhà Glazer đang trông đợi vào Luật công bằng tài chính của UEFA sẽ ngăn chặn những tỷ phú dầu mỏ như Roman Abramovich hay Sheikh Mansour và không cần thiết phải chạy theo những kẻ vung tay quá trán. Đó là điểm tựa để họ duy trì mô hình bóng đá tiết kiệm về chi phí nhưng hiệu quả về doanh thu.

MU đã hết hi vọng vô địch nhưng Moyes sẽ không bị sa thải vì người Mỹ nghĩ rằng họ không nhất thiết phải vô địch để có tiền. Như vậy MU hoàn toàn có thể sẽ đi vào một thời kỳ giống như Arsenal vừa trải qua, khi Pháo thủ có 8 năm không danh hiệu nhưng lại liên tục đứng trong top 4 giải Ngoại hạng và giành vé Champions League, bù lại là giá trị của CLB liên tục tăng và chạm ngưỡng 949 triệu bảng. Trong thành công lớn về thương mại ấy có dấu ấn của một tỷ phú Mỹ, ngài Kroenke.

Arsenal có vẻ như đã đi qua thời kỳ thắt lưng buộc bụng và 42,5 triệu bảng cho Mesut Oezil chứng minh họ sẵn sàng chi mạnh cho mục tiêu vô địch. Arsenal giờ đã sẵn sàng chơi lớn, như MU trước kia. Và MU thì thu mình lại, như là Arsenal.
Nguyễn Đỉnh (Khampha.vn)

0 nhận xét:

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Tin bóng đá cập nhật

hpong | Thứ Ba, 14 tháng 1, 201423:13 | Be the first to comment!
Ai sẽ hạ Nadal, Djokovic?

Khi các thay đổi nhằm làm giải đấu kịch tính hơn cũng có nghĩa là Australian Open muốn thấy một nhà vô địch khác?

Những thay đổi trong bóng tối - tip bong đa

Thường thì kết quả của những giải đấu tiền Australian Open chẳng nói lên nhiều điều. Nhưng lần này khác. John Isner vô địch Auckland. Hewitt vô địch Brisbane. Vô địch Sydney là Del Potro. Vô địch Chenai là Wawrinka. Còn ở nữ, Serena vô địch Brisbane. Pironkova vô địch APIA ở Sydney.

Điểm chung của tất cả những tay vợt nói trên: Họ đều là những chuyên gia trên mặt sân có tốc độ rất nhanh. Isner thì khỏi nói, chuyên dựa vào giao bóng. Hewitt vô địch Wimbledon và US Open cách nay hơn chục năm. Serena toàn tài nhưng càng chơi trên sân tốc độ càng phát huy tối đa sở trường giao bóng và chơi bóng bạt săn điểm trực tiếp. Và kinh ngạc nhất phải kể tới Pironkova, xếp hạng 107 thế giới thắng top 10 Kerber sau hai set để lên ngôi vô địch. Nếu tìm hiểu về Pironka sẽ biết cô gái này là chuyên gia đánh sân cỏ. Và người tạo nên cú sốc lớn nhất trong năm 2013, Stakhovsky sau khi đánh bại Federer ở Wimbledon đã chìm nghỉm rồi bất ngờ lại nổi lên ở Sydney – vào tới tận vòng bán kết.


           


John Isner là một trong những tay vợt vô địch ở những giải đấu chuẩn bị cho Australian Open

Một loạt các giải đấu tiền Australian Open vốn được tổ chức như sự chuẩn bị cho Grand Slam đầu tiên trong năm đã bất ngờ chứng kiến bóng trượt nhanh hơn và nảy thấp hơn.

Del Potro miêu tả chơi ở Sydney mà cứ ngỡ như đang chơi trên sân cỏ. Federer và Hewitt cùng thừa nhận mặt sân ở Brisbane nhanh hơn so với năm ngoái (không ngạc nhiên khi họ ủng hộ). Kvitova khẳng định mặt sân quả nhanh hơn thật. Sharapova, người thua Serena ở bán kết Brisbane, nói đó là mặt sân nhanh nhất cô từng chơi. Nadal, người được cho là có thể bị ảnh hưởng (tích cực và ngược lại) từ tốc độ của các mặt sân khác nhau cũng cho rằng mặt sân nhanh hơn. Đó là kết luận được đưa ra sau khi Nadal tập trên mặt sân chính Melbourne, sân Rod Laver.

Họ đã chán kỷ lục của Nadal vs Djokovic?

Trong điều kiện ấy, có lẽ không quá sớm để nói rằng nếu Nadal và Djokovic có gặp lại nhau ở Australian Open 2014, sẽ không có một cuộc tái hiện những gì đã xảy ra trong trận chung kết 2012 – dài nhất trong lịch sử với 5 giờ 53 phút.

Bản thân trận chung kết năm ngoái giữa Murray và Djokovic cũng là một yếu tố, cả hai bám chặt lấy vạch cuối sân, tung ra những cú đánh nặng một cách đều đặn để rồi sau hai set đấu không có break nào. Thế trận chỉ thay đổi khi Murray đuối sức hơn do hai ngày trước đó đã quần với Federer năm set tại bán kết.
Xem thêm ca do bong da
Giám đốc Australian Open Craig Tiley khẳng định họ đã không có bất cứ thay đổi nào với mặt sân Plexicushion (chậm hơn so với Deco Turf ở US Open). Nhưng ông cho biết, bóng thì khác: Wilson đem đến giải những quả bóng cứng hơn, và vì thế nó bay và trượt nhanh hơn.
Tennis ở bất cứ cấp độ nào cũng thế, chỉ một quả bóng khác nhau cũng làm thay đổi tới các yếu tố kỹ thuật của trận đấu.
Bóng nảy thấp hơn và mặt sân trượt hơn, nhanh hơn có thể tạo nên những bất ngờ. Wimbledon năm ngoái , Nadal bị loại ở vòng 1 còn Federer rời cuộc chơi sau vòng 2. Thậm chí, một trong các trận tứ kết là cuộc đối đầu của hai tay vợt ít tên tuổi người Balan, Janowicz và Kubotz.

              

Khó có thể tái hiện trận chung kết kinh điển năm 2012 giữa Nadal và Djokovic

Người có thể hưởng lợi từ sự thay đổi ở Australian Open 2014 lần này là những chuyên gia trên mặt sân cứng nhanh, những người có thành tích tốt trên mặt sân cỏ, và cả những tay vợt ít tên tuổi có khả năng tạo bất ngờ.
Federer, một khách hàng ruột của Wilson, có thể nằm trong số đó, dù như trên đã nói, anh là nạn nhân của cú sốc Wimbledon 2013, nhưng cơ hội của anh trên mặt sân nhanh khi đối đầu với bộ ba Nadal, Djokvic rõ ràng lớn hơn khi phải gặp họ trên mặt sân chậm.
Khả năng ấy còn có thể cao hơn nếu đúng là Federer được làm quen với sự thay đổi ấy từ trước (cụ thể là những quả bóng mới). Nếu thế, nó cũng giống như những gì Nadal từng nhận được từ Babolat, nhà tài trợ vợt cho anh, khi họ gửi đến cho riêng anh những thùng bóng mới để tập khi thay đổi bóng dùng ở Roland Garros 2012.

Nhưng như thế là chưa đủ để khuất phục Djokovic và Nadal, những người đã vươn tới đỉnh cao ở những mặt sân nhanh (Wimbledon, US Open). Khả năng thích ứng và điều chỉnh của các tay vợt hàng đầu từ lâu đã tạo ra sự khác biệt của họ, trừ phi phần còn lại của 128 tay vợt nam ở Melbourne từ đầu tuần này không hội tụ đủ các yếu tố cần thiết để tạo nên các cuộc lật đổ.

Tới lúc cho Wawrinka lật đổ Djokovic?
Mặt sân nhanh không phải là lý do đã khiến Djokovic bị Lacko đưa vào loạt tiebreak ở set thứ hai trong trận đấu đầu tiên của anh.

Cũng không phải là những điều chỉnh về lối chơi khi Boris Becker làm HLV Djokovic hầu như vẫn đứng cuối sân thay vì lên lưới liên tục như anh thể hiện ở giải biểu diễn Abu Dhabi cách nay hơn hai tuần.
Vấn đề là do bắt nhịp, và phần nào đó từ việc Lacko đã cực kỳ nỗ lực ở set đấu này và phần nào gợi lại những gì anh đã làm được khi vào tới vòng 3 Australian Open 2012.
Và set đấu này có thể là khó khăn lớn nhất của Djokovic cho tới khi anh gặp lại Wawrinka ở tứ kết, người đã suýt chút nữa đánh bại anh trong hai lần gần nhất họ gặp nhau trong khuôn khổ Grand Slam.

Tại US Open 2013, Wawrinka đã chơi cực hay trong ba set đầu tiên để dẫn 2-1 rồi đuối sức ở hai set sau quyết định trong trận đấu có tỉ số 2-6, 7-6, 3-6, 6-3, 6-4.

Liệu Wawrinka có thể là đối trọng với Djokovic?
Tại Australian Open 2013, Wawrinka cũng buộc Djokovic phải chơi năm set và set thứ năm kết thúc với tỉ số 10-12.
Lối chơi của Djokovic không hẳn là miếng mồi ngon, mà cách đánh tấn công của Wawrinka là mấu chốt của vấn đề. Khả năng đổi hướng cực kỳ bất ngờ ngay cả khi không có tư thế chân thuận lợi khi bung trái một tay lẫn cú thuận tay của Wawrinka khiến cho Djokovic không phải lúc nào cũng đọc được “vị” của tay vợt số 8 thế giới.
Điều này lý giải tại sao trong cả hai trận đấu nói trên, Wawrinka đều vượt trội so với Djokovic ở chỉ số ghi điểm trực tiếp (gần gấp rưỡi ở US Open, và nhiều hơn 1/3 ở Australian Open).
Sự tiến bộ của Wawrinka dưới sự dẫn dắt của Magnus Norman dường như chưa dừng lại. Bằng chứng? Anh lên ngôi vô địch ở Chennai mà không mất set nào trước khi tới Melbourne. Và cách chơi của anh chuyển đổi từ một người thích sân đất nện hơn sang một chuyên gia của những cú giao bóng, bóng bạt và luôn biết lên lưới dứt điểm khi cần.
Và sẽ không bất ngờ nếu như người chiến thắng từ nhánh này sẽ vào tới chung kết, bởi Ferrer, Berdych hoặc một ai đó từ nhánh còn lại của nửa dưới cho thấy họ đang dần thất thế ở các kỳ Grand Slam gần đây (Berdych) hoặc đã chạm tới ngưỡng (Ferrer).
Del Po sẽ ngáng đường Nadal?
Ngoại trừ Wawrinka, tất cả những tay vợt có thể đe doạ tới sự thống trị của Nadal và Djokovic đều nằm trong nửa bốc thăm của Nadal. Và Murray, người đã gia nhập vào nhóm thống trị ấy bằng việc lọt vào tới chung kết năm 2011 và 2013 cũng ở nửa này.

Nhưng chỉ có Del Potro xem ra mới có thể ngăn chặn Nadal tiến vào tới trận chung kết, dù cho anh không thích sự thay đổi về tốc độ sân (hay đúng hơn là bóng), và hiện chỉ còn đúng hai cây vợt trong túi đồ của mình (sau khi đã bị mất cắp ở Paris cuối năm ngoái và tặng giáo hoàng Francis cây vợt đã dùng trong trận chung kết US Open 2009, trong khi anh từ chối thi đấu với dòng vợt BLX của Wilson).

Del Po là một trong những người “tố cáo” mặt sân nhanh ở nước Úc, cho rằng điều tồi tệ nhất là họ không được thông báo để tập luyện với các điều kiện thay đổi trong quãng thời gian vừa qua, nhưng anh lại là người thích ứng rất nhanh – một phẩm chất của những nhà vô địch hàng đầu.

Nếu không có bất ngờ, Del Potro sẽ đụng độ Nadal ở tứ kết

Vô địch Sydney cực kỳ ấn tượng (thắng Tomic sau khi chỉ thua bốn game) cho thấy Del Po điều đó. Và Del Po có thể sẽ không phải mất sức nhiều cho tới khi gặp Nadal bởi cả Benoit Paire (dự kiến gặp vòng ba), Raonic hay Dimitrov (dự kiến vòng bốn) đều chưa đủ các phẩm chất để tạo nên các bất ngờ ở Grand Slam trong thời điểm hiện tại (do thể lực và tâm lý).

Ở nhánh còn lại, Murray cũng có cơ hội để vào tới bán kết, nhưng nếu điều đó xảy ra sẽ là điều đáng tiếc với Federer nếu quả thực Wilson thay đổi bóng sử dụng ở giải đấu này một phần là vì anh.

Hôm đầu tiên, ở giải nữ, cú sốc đầu tiên xảy ra khi Kvitova (người cũng lên tiếng về thay đổi của sân và bóng) thất bại sau ba set trước tay vợt ít tên tuổi người Thái Lan, Kumkhum.

Đó có thể được lý giải ở mặt sân, nhưng trên hết, đó là điều đã và đang xảy ra đối với các tay vợt nữ hiện tại vốn thiếu sự ổn định.

Bất ngờ tương tự cũng có thể xảy ra ở giải nam, nhưng để tạo nên những bất ngờ vĩ đại sau cùng như việc Boris Becker từng lên ngôi Grand Slam ở tuổi 17, hay Ivanisevic không được xếp hạt giống năm 2001 ở Wimbledon, quả thực rất khó.

Nhất là với Australian Open, nơi hiếm khi có các cú sốc lớn xảy ra. Lần cuối cùng một người ngoài top 4 giành được chức vô địch cách nay đã 12 năm, khi hạt giống số 16 Johansson thắng Safin (số 9) trong trận chung kết.
Phạm Tấn (Khampha.vn)

Ai sẽ hạ Nadal, Djokovic?

Khi các thay đổi nhằm làm giải đấu kịch tính hơn cũng có nghĩa là Australian Open muốn thấy một nhà vô địch khác?

Những thay đổi trong bóng tối - tip bong đa

Thường thì kết quả của những giải đấu tiền Australian Open chẳng nói lên nhiều điều. Nhưng lần này khác. John Isner vô địch Auckland. Hewitt vô địch Brisbane. Vô địch Sydney là Del Potro. Vô địch Chenai là Wawrinka. Còn ở nữ, Serena vô địch Brisbane. Pironkova vô địch APIA ở Sydney.

Điểm chung của tất cả những tay vợt nói trên: Họ đều là những chuyên gia trên mặt sân có tốc độ rất nhanh. Isner thì khỏi nói, chuyên dựa vào giao bóng. Hewitt vô địch Wimbledon và US Open cách nay hơn chục năm. Serena toàn tài nhưng càng chơi trên sân tốc độ càng phát huy tối đa sở trường giao bóng và chơi bóng bạt săn điểm trực tiếp. Và kinh ngạc nhất phải kể tới Pironkova, xếp hạng 107 thế giới thắng top 10 Kerber sau hai set để lên ngôi vô địch. Nếu tìm hiểu về Pironka sẽ biết cô gái này là chuyên gia đánh sân cỏ. Và người tạo nên cú sốc lớn nhất trong năm 2013, Stakhovsky sau khi đánh bại Federer ở Wimbledon đã chìm nghỉm rồi bất ngờ lại nổi lên ở Sydney – vào tới tận vòng bán kết.


           


John Isner là một trong những tay vợt vô địch ở những giải đấu chuẩn bị cho Australian Open

Một loạt các giải đấu tiền Australian Open vốn được tổ chức như sự chuẩn bị cho Grand Slam đầu tiên trong năm đã bất ngờ chứng kiến bóng trượt nhanh hơn và nảy thấp hơn.

Del Potro miêu tả chơi ở Sydney mà cứ ngỡ như đang chơi trên sân cỏ. Federer và Hewitt cùng thừa nhận mặt sân ở Brisbane nhanh hơn so với năm ngoái (không ngạc nhiên khi họ ủng hộ). Kvitova khẳng định mặt sân quả nhanh hơn thật. Sharapova, người thua Serena ở bán kết Brisbane, nói đó là mặt sân nhanh nhất cô từng chơi. Nadal, người được cho là có thể bị ảnh hưởng (tích cực và ngược lại) từ tốc độ của các mặt sân khác nhau cũng cho rằng mặt sân nhanh hơn. Đó là kết luận được đưa ra sau khi Nadal tập trên mặt sân chính Melbourne, sân Rod Laver.

Họ đã chán kỷ lục của Nadal vs Djokovic?

Trong điều kiện ấy, có lẽ không quá sớm để nói rằng nếu Nadal và Djokovic có gặp lại nhau ở Australian Open 2014, sẽ không có một cuộc tái hiện những gì đã xảy ra trong trận chung kết 2012 – dài nhất trong lịch sử với 5 giờ 53 phút.

Bản thân trận chung kết năm ngoái giữa Murray và Djokovic cũng là một yếu tố, cả hai bám chặt lấy vạch cuối sân, tung ra những cú đánh nặng một cách đều đặn để rồi sau hai set đấu không có break nào. Thế trận chỉ thay đổi khi Murray đuối sức hơn do hai ngày trước đó đã quần với Federer năm set tại bán kết.
Xem thêm ca do bong da
Giám đốc Australian Open Craig Tiley khẳng định họ đã không có bất cứ thay đổi nào với mặt sân Plexicushion (chậm hơn so với Deco Turf ở US Open). Nhưng ông cho biết, bóng thì khác: Wilson đem đến giải những quả bóng cứng hơn, và vì thế nó bay và trượt nhanh hơn.
Tennis ở bất cứ cấp độ nào cũng thế, chỉ một quả bóng khác nhau cũng làm thay đổi tới các yếu tố kỹ thuật của trận đấu.
Bóng nảy thấp hơn và mặt sân trượt hơn, nhanh hơn có thể tạo nên những bất ngờ. Wimbledon năm ngoái , Nadal bị loại ở vòng 1 còn Federer rời cuộc chơi sau vòng 2. Thậm chí, một trong các trận tứ kết là cuộc đối đầu của hai tay vợt ít tên tuổi người Balan, Janowicz và Kubotz.

              

Khó có thể tái hiện trận chung kết kinh điển năm 2012 giữa Nadal và Djokovic

Người có thể hưởng lợi từ sự thay đổi ở Australian Open 2014 lần này là những chuyên gia trên mặt sân cứng nhanh, những người có thành tích tốt trên mặt sân cỏ, và cả những tay vợt ít tên tuổi có khả năng tạo bất ngờ.
Federer, một khách hàng ruột của Wilson, có thể nằm trong số đó, dù như trên đã nói, anh là nạn nhân của cú sốc Wimbledon 2013, nhưng cơ hội của anh trên mặt sân nhanh khi đối đầu với bộ ba Nadal, Djokvic rõ ràng lớn hơn khi phải gặp họ trên mặt sân chậm.
Khả năng ấy còn có thể cao hơn nếu đúng là Federer được làm quen với sự thay đổi ấy từ trước (cụ thể là những quả bóng mới). Nếu thế, nó cũng giống như những gì Nadal từng nhận được từ Babolat, nhà tài trợ vợt cho anh, khi họ gửi đến cho riêng anh những thùng bóng mới để tập khi thay đổi bóng dùng ở Roland Garros 2012.

Nhưng như thế là chưa đủ để khuất phục Djokovic và Nadal, những người đã vươn tới đỉnh cao ở những mặt sân nhanh (Wimbledon, US Open). Khả năng thích ứng và điều chỉnh của các tay vợt hàng đầu từ lâu đã tạo ra sự khác biệt của họ, trừ phi phần còn lại của 128 tay vợt nam ở Melbourne từ đầu tuần này không hội tụ đủ các yếu tố cần thiết để tạo nên các cuộc lật đổ.

Tới lúc cho Wawrinka lật đổ Djokovic?
Mặt sân nhanh không phải là lý do đã khiến Djokovic bị Lacko đưa vào loạt tiebreak ở set thứ hai trong trận đấu đầu tiên của anh.

Cũng không phải là những điều chỉnh về lối chơi khi Boris Becker làm HLV Djokovic hầu như vẫn đứng cuối sân thay vì lên lưới liên tục như anh thể hiện ở giải biểu diễn Abu Dhabi cách nay hơn hai tuần.
Vấn đề là do bắt nhịp, và phần nào đó từ việc Lacko đã cực kỳ nỗ lực ở set đấu này và phần nào gợi lại những gì anh đã làm được khi vào tới vòng 3 Australian Open 2012.
Và set đấu này có thể là khó khăn lớn nhất của Djokovic cho tới khi anh gặp lại Wawrinka ở tứ kết, người đã suýt chút nữa đánh bại anh trong hai lần gần nhất họ gặp nhau trong khuôn khổ Grand Slam.

Tại US Open 2013, Wawrinka đã chơi cực hay trong ba set đầu tiên để dẫn 2-1 rồi đuối sức ở hai set sau quyết định trong trận đấu có tỉ số 2-6, 7-6, 3-6, 6-3, 6-4.

Liệu Wawrinka có thể là đối trọng với Djokovic?
Tại Australian Open 2013, Wawrinka cũng buộc Djokovic phải chơi năm set và set thứ năm kết thúc với tỉ số 10-12.
Lối chơi của Djokovic không hẳn là miếng mồi ngon, mà cách đánh tấn công của Wawrinka là mấu chốt của vấn đề. Khả năng đổi hướng cực kỳ bất ngờ ngay cả khi không có tư thế chân thuận lợi khi bung trái một tay lẫn cú thuận tay của Wawrinka khiến cho Djokovic không phải lúc nào cũng đọc được “vị” của tay vợt số 8 thế giới.
Điều này lý giải tại sao trong cả hai trận đấu nói trên, Wawrinka đều vượt trội so với Djokovic ở chỉ số ghi điểm trực tiếp (gần gấp rưỡi ở US Open, và nhiều hơn 1/3 ở Australian Open).
Sự tiến bộ của Wawrinka dưới sự dẫn dắt của Magnus Norman dường như chưa dừng lại. Bằng chứng? Anh lên ngôi vô địch ở Chennai mà không mất set nào trước khi tới Melbourne. Và cách chơi của anh chuyển đổi từ một người thích sân đất nện hơn sang một chuyên gia của những cú giao bóng, bóng bạt và luôn biết lên lưới dứt điểm khi cần.
Và sẽ không bất ngờ nếu như người chiến thắng từ nhánh này sẽ vào tới chung kết, bởi Ferrer, Berdych hoặc một ai đó từ nhánh còn lại của nửa dưới cho thấy họ đang dần thất thế ở các kỳ Grand Slam gần đây (Berdych) hoặc đã chạm tới ngưỡng (Ferrer).
Del Po sẽ ngáng đường Nadal?
Ngoại trừ Wawrinka, tất cả những tay vợt có thể đe doạ tới sự thống trị của Nadal và Djokovic đều nằm trong nửa bốc thăm của Nadal. Và Murray, người đã gia nhập vào nhóm thống trị ấy bằng việc lọt vào tới chung kết năm 2011 và 2013 cũng ở nửa này.

Nhưng chỉ có Del Potro xem ra mới có thể ngăn chặn Nadal tiến vào tới trận chung kết, dù cho anh không thích sự thay đổi về tốc độ sân (hay đúng hơn là bóng), và hiện chỉ còn đúng hai cây vợt trong túi đồ của mình (sau khi đã bị mất cắp ở Paris cuối năm ngoái và tặng giáo hoàng Francis cây vợt đã dùng trong trận chung kết US Open 2009, trong khi anh từ chối thi đấu với dòng vợt BLX của Wilson).

Del Po là một trong những người “tố cáo” mặt sân nhanh ở nước Úc, cho rằng điều tồi tệ nhất là họ không được thông báo để tập luyện với các điều kiện thay đổi trong quãng thời gian vừa qua, nhưng anh lại là người thích ứng rất nhanh – một phẩm chất của những nhà vô địch hàng đầu.

Nếu không có bất ngờ, Del Potro sẽ đụng độ Nadal ở tứ kết

Vô địch Sydney cực kỳ ấn tượng (thắng Tomic sau khi chỉ thua bốn game) cho thấy Del Po điều đó. Và Del Po có thể sẽ không phải mất sức nhiều cho tới khi gặp Nadal bởi cả Benoit Paire (dự kiến gặp vòng ba), Raonic hay Dimitrov (dự kiến vòng bốn) đều chưa đủ các phẩm chất để tạo nên các bất ngờ ở Grand Slam trong thời điểm hiện tại (do thể lực và tâm lý).

Ở nhánh còn lại, Murray cũng có cơ hội để vào tới bán kết, nhưng nếu điều đó xảy ra sẽ là điều đáng tiếc với Federer nếu quả thực Wilson thay đổi bóng sử dụng ở giải đấu này một phần là vì anh.

Hôm đầu tiên, ở giải nữ, cú sốc đầu tiên xảy ra khi Kvitova (người cũng lên tiếng về thay đổi của sân và bóng) thất bại sau ba set trước tay vợt ít tên tuổi người Thái Lan, Kumkhum.

Đó có thể được lý giải ở mặt sân, nhưng trên hết, đó là điều đã và đang xảy ra đối với các tay vợt nữ hiện tại vốn thiếu sự ổn định.

Bất ngờ tương tự cũng có thể xảy ra ở giải nam, nhưng để tạo nên những bất ngờ vĩ đại sau cùng như việc Boris Becker từng lên ngôi Grand Slam ở tuổi 17, hay Ivanisevic không được xếp hạt giống năm 2001 ở Wimbledon, quả thực rất khó.

Nhất là với Australian Open, nơi hiếm khi có các cú sốc lớn xảy ra. Lần cuối cùng một người ngoài top 4 giành được chức vô địch cách nay đã 12 năm, khi hạt giống số 16 Johansson thắng Safin (số 9) trong trận chung kết.
Phạm Tấn (Khampha.vn)

0 nhận xét:

About Me

Followers

Copyright © 2013 Sức Khỏe & Đời Sống. Bloggerized byOzynetwork converted by BloggerTheme9
Blogger template. Proudly Powered by Blogger.
back to top